Đại Từ Quê Tôi

Lịch

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang web Đại Từ Tin Tức được mở ra có ý nghĩa gì?
Rất hữu ích cho người Đại Từ
Là địa chỉ tôi thường truy cập
Khá thú vị đối với tôi.
Tôi luôn ủng hộ trang web
Tôi muốn làm cộng tác viên với trang web Đại Từ Tin Tức

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    VOC_VUI_veduyen.swf Bay_giua_ngan_ha.swf TINHMEMT2.swf Tracnghiem8anhhk1new.swf

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Thời tiết Thái Nguyên

    Chào mừng quý vị đến với website của Chè Xanh Thái Nguyên

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Chuyện khó tin nhưng có thật >

    Chuyện khó tin nhưng có thật: Tôi hoang mang không biết mình đã đúng hay sai (kỳ 1)

            

    Kính thưa các anh các chị trong quý báo!

    Tôi có một nỗi niềm cần tâm sự và chia sẻ với quý báo để vơi bớt những dày vò trong sâu thẳm tâm can mình. Nỗi niềm của tôi không có gì phải giấu giếm thật kín đáo, hay phải bí mật với chính người thân trong gia đình mình vì câu chuyện của tôi ai cũng biết rõ. Nhưng thật sự thì trong tình cảnh của tôi bây giờ, tâm trạng không được ổn, tôi không thể nói ra với bất kỳ ai những dày vò của bản thân ngay cả với gia đình, người thân, chồng mình, những người đã thấu rõ mọi chuyện. Tôi bị rơi vào tâm trạng luẩn quẩn và hoang mang tột cùng.

    Chuyện của tôi cũng khá éo le… Nhà chồng tôi có hai anh em trai. Bố chồng tôi là độc đinh của dòng họ Trương. May thay, khi lấy mẹ chồng tôi, ông là trường hợp đầu tiên phá lệ độc đinh khi sinh được hai người con trai. Hai anh em trai nhà chồng tôi là niềm tự hào của dòng họ Trương bề thế và quyền quý. Bố mẹ chồng và họ hàng bên nội của chồng tôi đều là những người thành đạt cả về sự nghiệp lẫn làm ăn buôn bán. Nhà ai cũng quý hiển. Chỉ có điều suốt mấy chục năm nay rồi, dòng họ chỉ toàn là sinh con độc đinh khiến cho bố mẹ tôi rất lo lắng vì bố tôi là tộc trưởng, giờ anh trai chồng tôi lại đứng ở vị trí tộc trưởng nhưng anh trai chồng tôi lại lấy vợ mười mấy năm rồi mà vẫn không sinh được mụn con nào dù là trai hay gái. Chị dâu tôi bị bệnh ứ nước buồng trứng nên không thể sinh con. Mặc dầu anh chị đã đi đi về về ở Bệnh viện Từ Dũ và Bệnh viện Phụ sản Trung ương không biết bao nhiêu lần, đổ biết bao tiền của rồi những vẫn không thể có con. Thậm chí anh chị chồng tôi còn sang cả Thái Lan, Singapore chữa nhưng bó tay và bất lực. Chỉ có một cách duy nhất có thể giúp cho anh chị chồng tôi có con, đó là có người hiến trứng, lấy trứng người ngoài thụ tinh với anh trai chồng tôi rồi cấy vào tử cung của chị dâu tôi, may ra mọi việc mới thành công như mong đợi được.

    Tôi là con dâu thứ trong gia đình nhưng có lẽ con cái là do số trời định. Vợ chồng tôi đã chịu hình thức kỷ luật ở hai cơ quan nơi cả tôi và chồng tôi làm việc để cố gắng sinh thêm đứa thứ 3 cho có nếp có tẻ để bố mẹ chồng vui lòng, thỏa mãn mong mỏi khát khao có đích tôn nối dõi. Nhưng cho dù vợ chồng tôi đã tốn không biết bao nhiêu tiền, uống đủ thứ thuốc, rồi chọn tính ngày theo quẻ âm dương để cho đúng thời điểm ra con trai thì cuối cùng kết quả vẫn ra gái. Thời tôi sinh con thứ 3 cách đây cũng đã 10 năm, hồi đó không thịnh hành việc sang Thái Lan để lựa chọn sinh con theo ý muốn như bây giờ. Tất cả chỉ dựa vào y học trong nước canh ngày rụng trứng, uống thuốc bắc, ăn theo chế độ sinh con trai… Tôi cố gắng sinh một lèo ba đứa cách nhau hai năm một và sinh tới lần thứ 3 thì số phận vẫn không mỉm cười ban cho đứa con trai để thỏa khát khao của cả gia đình hai bên nội ngoại. Bên ngoại tôi cũng rất hiếm con trai. Mẹ tôi sinh được 3 mụn con gái. Cả ba chị em tôi đều sinh hai gái cả. Nhà không có con trai như thiếu đi cái dương khí mạnh mẽ. Oái oăm thay, các bác bên nội của bố mẹ tôi cũng toàn sinh con gái. Bố mẹ tôi buồn nhưng cũng chỉ biết chép miệng, con cái là trời cho, người tính không thể bằng trời tính.

     

     

    Vợ chồng tôi thì không nặng nề lắm việc có con trai hay không vì cả hai vợ chồng tôi đều đi làm nhà nước và đều có nhận thức cao về việc con cái là số trời, trai gái gì cũng quý. Chúng tôi phá lệ sinh con thứ 3 chịu bao điều tiếng kỷ luật, thậm chí chồng tôi còn bị cách chức phó phòng xuống làm nhân viên tất cả cũng chỉ vì muốn chiều lòng bố mẹ chồng, chiều lòng họ hàng bên nội bên ngoại. Nhưng việc con trai thứ chỉ sinh toàn con gái trong khi đó anh trai cả lại không sinh được con khiến cho bố mẹ chồng tôi sầu phiền rầu rĩ và đau đáu một nỗi khát mong.

    Gia đình bên chồng tôi là những người trí thức, có hiểu biết nên không có chuyện gây áp lực cho con trai cả phải bỏ vợ để lấy vợ khác biết sinh nở làm đầy đủ thiên chức của người phụ nữ. Ông bà chỉ buồn lòng thôi. Nhiều lần về tết ở quê hay những ngày hội hè ở làng, những ngày tế lễ họ ông bà càng buồn hơn khi mọi người cứ xúm vào hỏi han tình hình. Mỗi lần như vậy cả hai ông bà lại buồn rầu lảng tránh. Mẹ chồng tôi thở ngắn than dài trách số phận, trách ông trời không thương ông bà, không thương vợ chồng con trai cả của bà.

    Vợ chồng bác cả sống cùng với bố mẹ chồng tôi. Gia đình vợ chồng tôi riêng ra ở ngay bên cạnh. Cả đại gia đình quây quần bên nhau.  Cứ tết đến, hay những ngày giỗ, ngày lễ thì cả nhà đều quây quần đông đủ ở nhà bố mẹ chồng. Nhìn ba đứa trẻ con nhà tôi vui đùa, ông bà nội lại len lén thở dài chép miệng, giá mà thằng anh cả cũng có được mụn con cho chúng nó khỏi tủi phận, còn chị dâu tôi cứ là héo quay héo quắt. Anh trai chồng tôi thì cứ lảng tránh chuyện con cái, toàn rủ ba đứa trẻ con nhà tôi đi chơi, hoặc đi chợ hoa, xem đá gà cả mấy ngày tết cho khuây khỏa. Mặc dù có tới ba đứa cháu, 3 đứa trẻ con trong nhà nhưng vẫn không xua tan nổi không khí buồn hiu, rầu rĩ trong gia đình lớn của nhà chồng tôi mỗi khi tết đến xuân về, hay những ngày nghỉ lễ. Ba đứa con của vợ chồng tôi rất xinh xắn ngoan ngoãn. Chúng dường như cũng linh cảm thấy nỗi khổ tâm của hai bác cả không có con nên mỗi lần về quây quần ở nhà ông bà nội chúng đều rất ngoan, đi nhẹ nói khẽ và không quấy qủa ông bà nội hay hai bác nhiều. Vợ chồng hai bác đều thương quý ba đứa trẻ con nhà tôi nên vợ chồng tôi lại thương hai bác nhiều hơn.

     

    Thế rồi trong một cái tết cách đây 6 năm, chồng tôi nằm ôm tôi rủ rỉ chuyện trò. Anh đề nghị tôi hiến trứng cho chị dâu để hai bác có được hạnh phúc làm bố làm mẹ. Khi nghe chồng tôi đề nghị như vậy, tôi giãy nảy lên… Chồng tôi nói với tôi cả nhà đã họp gia đình bàn bạc kỹ lưỡng và chính bố mẹ chồng tôi đã đề nghị với chồng tôi đặt vấn đề xin trứng của tôi cho hai bác. Chuyện này không phải là lời đề nghị hồ đồ trong một cơn ngẫu hứng của chồng tôi. Chồng tôi thở dài rất nhiều lần khi nói với tôi toàn bộ câu chuyện. Thật ra, trong mấy năm qua, bố mẹ chồng tôi, hai bác cả cũng đã nghĩ đến việc đi xin trứng để thụ tinh ống nghiệm để có được đứa con. Nhưng nói ra đề nghị này với người ngoài nội tộc thật không dễ dàng gì. Chưa nói đến hệ lụy sau này mà chắc gì có ai đồng ý hiến trứng như vậy. Còn mua trứng ở ngoài theo các đường dây dịch vụ tại những bệnh viện phụ sản lớn thì lợi bất cập hại. Những người phụ nữ ăn rồi chuyên đi bán trứng cho các cặp vợ chồng vô sinh hiếm muộn chắc cũng chẳng phải là người bình thường tử tế. Bởi mang trứng của mình đi kinh doanh trên hoàn cảnh éo le của người khác thì khác gì việc bán con ruột của mình. Một cuộc bán mua vô lương tâm. Còn để tìm và thuyết phục được một người xa lạ đồng cảm với hoàn cảnh của mình, sẵn sàng làm từ thiện hiến trứng cho mình thì quá khó, dù việc hiến trứng được đền đáp bằng chi phí tiền bạc. Người bình thường họ ít khi làm việc này bởi việc này liên quan đến huyết thống, đến số phận của một đứa trẻ, một con người, liên quan đến vấn đề đạo đức của toàn xã hội chứ không hề đơn giản. Việc hiến trứng, tinh trùng khác xa với hiến các bộ phận khác trên cơ thể như hiến máu, hiến thận, võng mạc, hay các thứ khác để giúp cứu sống bệnh nhân. Thế nên bố mẹ chồng tôi đã nghĩ rất kỹ, cực chẳng đã khi đề nghị con trai họ về nói chuyện với vợ trước khi ông bà đặt vấn đề chính thức với tôi.

    Cả một cái tết năm đó tôi thực sự suy nghĩ rất nhiều và càng nghĩ tôi càng thương gia đình chồng tôi, thương bố mẹ chồng tôi và vợ chồng bác cả bởi số phận quá éo le như vậy. Sau ngày rằm tháng giêng, bố mẹ chồng tôi mới chính thức gọi cả hai cặp vợ chồng đến họp gia đình và chính bố chồng tôi đã lên tiếng. Tôi không sao quên được những lời bố chồng tôi nói với tôi lần ấy: “Con ạ! Bố mẹ cũng già rồi, không đành lòng nhắm mắt khi vợ chồng anh con chưa có được niềm hạnh phúc làm bố làm mẹ. Con đã làm mẹ rồi, con hiểu còn gì đau lòng và buồn hơn khi con cái mình không có được hạnh phúc bình thường mà trọn vẹn như bao gia đình khác. Mà một trong những bất hạnh lớn nhất của con người là không có con, không sinh được con. Bố mẹ đã suy nghĩ rất lâu và kỹ rồi, bố mẹ đặt hết hy vọng vào con, con có thể giúp vợ chồng anh con có được đứa con. Không gì hơn là nhờ chính anh em ruột giúp đỡ lẫn nhau, sau này nếu thành công thì cũng là dòng máu của họ Trương, đều là ruột thịt của nhà mình cả. Bố mẹ không ép con, chỉ mong con suy nghĩ kỹ lời đề nghị này và cố gắng giúp anh chị con. Nếu con không đồng ý thì bố mẹ hay anh chị đều tôn trọng quyền chính đáng của con, không ai dám phiền trách con cả. Bố mẹ không vì chuyện con trai con gái để nối dõi tông đường. Mỗi gia đình dòng họ đã có phúc phận trời định hết cả rồi. Bố mẹ chỉ có một ước nguyện anh chị con có được đứa con để về già khỏi tủi phận cô độc. Anh chị con có được con trai hay con gái đó là do phúc lộc trời cho, và còn tùy duyên, tùy vào sự ủng hộ của tổ tiên nữa. Con hãy yên tâm mà nghĩ suy cho kỹ nhé, rồi cho bố mẹ biết ý của con thế nào”.

     

     

    Tôi đã quyết định hiến trứng cho chị dâu tôi mà không đắn đo gì nhiều. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ mọi chuyện rất đơn giản, giúp cho anh chị thụ tinh được đứa con thì cả đại gia đình tôi đều vui, đều hạnh phúc, và tôi đã làm được một nghĩa cử cao cả. Thực lòng tôi rất yêu quý gia đình nhà chồng, yêu chồng tôi và hạnh phúc vì được làm dâu của nhà họ Trương. Với lại trứng của tôi nếu thụ tinh được thành đứa trẻ thì tôi càng yên tâm vì cháu được ở trong vòng tay gia đình, bên cạnh vợ chồng tôi, các con tôi, ông bà nội… Thế nên không có gì phải lăn tăn suy  nghĩ nhiều.

    Tôi đã giấu cơ quan, bạn bè, thậm chí giấu gia đình bên ngoại của tôi để lặng lẽ làm việc cao đẹp này. Với lại tôi không muốn bất kỳ ai ngoài gia đình bên nội tôi biết chuyện. Thậm chí các con tôi cũng không có quyền được biết việc này vì chuyện rất tế nhị, càng ít người biết càng tốt. Năm đó tôi 32 tuổi. Bác sỹ bảo buồng trứng của tôi còn rất tốt cho việc sinh con cho dù tôi đã đẻ tới 3 đứa. Sau hai lần chọc hút trứng, thật may mắn, đã có 6 phôi hình thành. Bác sỹ đã cấy vào tử cung của chị dâu tôi 3 phôi, còn lại 3 phôi được dự trữ trong ngân hàng đông lạnh…

    (Còn nữa)

    (Một người xin được giấu tên ở Hà Nội)

    LỜI BBT

    Bạn đọc kính mến! Chúng tôi tạm gọi người phụ nữ giấu tên - tác giả của bức thư này là chị Y. Câu chuyện của chị Y còn rất dài, đây mới chỉ là phần khởi đầu của câu chuyện riêng tư mà chị Y đã gửi đến cho chúng tôi. Trong quá trình làm báo và phụ trách chuyên mục “Những chuyện khó tin nhưng có thật”, chúng tôi gặp trong đời thực khá nhiều những người có hoàn cảnh như chị Y, bố mẹ chồng chị Y và đặc biệt là vợ chồng anh trai chồng chị Y. Việc hiếm muộn và xin trứng, xin tinh trùng để kiếm đứa con là việc chính đáng và phổ biến hiện nay đối với những cặp vợ chồng bị khiếm khuyết về thiên chức.  Nhưng càng đi sâu vào câu chuyện của chị Y - những tình tiết phát sinh sau này đã làm cho những người trong cuộc phải đau đầu suy nghĩ. Đây cũng chính là hệ lụy khó lường của câu chuyện có con từ trứng hoặc tinh trùng của người khác mà cho đến ngày nay vẫn là bài toán đạo đức nan giải cho cả những người trong cuộc và các cơ quan chức năng. Mời quý độc giả đón đọc tiếp phần còn lại câu chuyện ở số báo tiếp theo để chia sẻ cùng chị Y những nỗi niềm dày vò.


                                 **********************************


                                           Phần 2:

    Kính thưa quý báo!

    Sau khi thụ tinh thành công với 6 phôi thai trong ống nghiệm từ trứng của tôi và tinh trùng của anh trai chồng tôi, bác sỹ đã cấy vào tử cung của chị dâu tôi 3 phôi. Bao lo lắng hồi hộp và chờ đợi, cuối cùng kết quả của lần cấy phôi thứ nhất không thành công. Không phôi nào làm tổ trong tử cung cả. Vợ chồng anh chị buồn lắm nhưng vẫn còn hy vọng ở lần cấy phôi thứ hai tiếp theo, bởi còn 3 phôi đang được bảo quản đông lạnh. Chuẩn bị cho lần cấy phôi thai thứ 2 này, chị dâu tôi đã dưỡng sức rất cẩn thận, nghỉ ngơi tới 4 tháng liền, bồi dưỡng sức khỏe và uống các thứ thuốc nội tiết tố với một quyết tâm cao nhất.

    Thật may mắn ở lần cấy phôi thứ 2 này, sau 3 tuần kể từ ngày cấy phôi, khi được ê kíp bác sỹ ở Bệnh viện phụ sản Trung ương kiểm tra bằng siêu âm đầu dò, bác sỹ đã báo tin vui cho vợ chồng anh chị rằng cả 3 phôi đã và đang phát triển trong tổ tử cung và đã có dấu hiệu của 3 túi ối riêng biệt. Quá sung sướng, chị dâu tôi đã xin ở lại viện trong 3 tháng đầu để dưỡng thai cho chắc chắn. Đó là những ngày sung sướng và hạnh phúc nhất đời của hai anh chị và bố mẹ chồng tôi. Bố mẹ chồng tôi thay nhau vào viện chăm sóc chị dâu tôi. Mẹ chồng tôi gần như túc trực trong bệnh viện để giúp chị dâu tôi trong ba tháng đầu khó khăn này. Anh trai chồng tôi thì công việc bận hơn, anh vừa làm nhà nước, vừa điều hành công ty riêng ở ngoài nên thời gian hạn hẹp, song hằng ngày, vẫn tranh thủ tạt qua thăm vợ. Cả gia đình hồi hộp sung sướng đếm từng ngày, từng tuần theo dõi bào thai của chị phát triển lớn lên. Chị dâu tôi phải báo cáo cơ quan xin nghỉ hẳn việc không lương 1 năm để tiện cho việc dưỡng thai, chửa đẻ. Cơ quan chị dâu tôi cũng biết hoàn cảnh của chị, cho nên đã tạo điều kiện hết sức cho chị.

    Nhưng, số phận thật khó khăn nghiệt ngã với vợ chồng hai bác cả. Mặc dù đã ở lại viện, được ê kíp bác sỹ Bệnh viện Phụ sản Trung ương - một trung tâm đầu ngành về sản khoa chăm sóc. Thế nhưng do nội tiết tố kém, cơ thể chưa một lần mang thai sinh nở của chị tôi đã không đáp ứng được việc nuôi dưỡng cả 3 bào thai đã được thụ tinh trong ống nghiệm và cấy thành công bước đầu trong tử cung của chị dâu tôi. Cả 3 phôi thai lần lượt không phát triển và bị đào thải ngay trong ba tháng đầu tiên của thai kỳ. Chị dâu tôi khóc hết nước mắt. Bố mẹ chồng tôi buồn héo hon, còn anh trai chồng tôi thì se sắt lặng lẽ. Cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy gia đình lớn của tôi, lên bố mẹ chồng tôi, hai anh chị. Anh trai chồng tôi nói với bố mẹ và chị dâu tôi rằng. “Thôi cái số của vợ chồng con như vậy rồi, người tính không bằng được với trời tính, vợ chồng chú H đã có 3 cháu gái, vậy là được rồi bố mẹ ạ. Có cố gắng thêm cũng chỉ khổ cho cả nhà thôi”.

    Những ngày đó, không khí gia đình tôi rất buồn. Ai cũng biết nguyên nhân nỗi buồn từ đâu nên cũng chẳng ai nói với ai về câu chuyện này nữa. Thế nhưng các anh các chị ở tòa soạn báo ơi, chính tôi, nguyên nhân là tôi, tự tôi đã đề nghị với chồng tôi việc mang thai hộ con cho vợ chồng anh trai chồng tôi. Chính tôi đã nói chuyện với chị dâu tôi và bố mẹ chồng tôi về nghĩa cử cao đẹp và hy sinh của mình. Thực lòng tôi rất yêu chồng tôi, yêu gia đình bé nhỏ của tôi, quý trọng và yêu thương bố mẹ chồng tôi, gia đình vợ chồng anh trai chồng tôi. Thế nên trước nỗi khổ không có con của hai bác, tôi không đành lòng làm ngơ được. Có lẽ trên đời này, không bất hạnh nào lớn hơn bất hạnh không có con, không sinh được đứa con máu mủ của mình. Tôi đã làm mẹ của 3 đứa con, hơn ai hết tôi hiểu nỗi đau này. Khi nghe tôi nói lên ý định đó, cả gia đình chồng tôi từ bố mẹ cho đến hai anh chị và chồng tôi đều rất ngạc nhiên. Mọi người như lại được tiếp thêm niềm hy vọng mãnh liệt ấy. Ai cũng vui và khuyên tôi nên suy nghĩ cho kỹ trước khi quyết định một việc hệ trọng như vậy. Lúc đấy, tôi nghĩ mình giúp được gì cho gia đình mình là giúp chứ tôi không có suy nghĩ gì nhiều.

    Trải qua những ngày kích trứng và chọc hút trứng đau đớn nhưng tôi đều cắn răng vượt qua với mong muốn sẽ làm được điều kỳ diệu cho vợ chồng anh chị. Lần này bác sỹ cũng chọc hút được 6 trứng nhưng chỉ thụ tinh thành công trong ống nghiệm 3 phôi. Tôi ý định chỉ làm một lần duy nhất, được hay không đều thỏa mãn bởi đã cố hết sức thế nên đồng ý cấy cả 3 phôi vào buồng tử cung. Thật may mắn, tổ tử cung tôi đã nuôi thành công hai phôi, với 2 túi ối. Sau 1 tháng kiểm tra, tôi chính thức mang song sinh hai bào thai. Ngay sau khi có thai, tôi xin nghỉ việc không lương ở cơ quan và báo ốm phải sang Singapo chữa bệnh. Mọi việc cũng khá bình thường và suôn sẻ. Ở cơ quan không ai nghi ngờ tôi về việc mang thai hộ hay sinh thêm con bởi cuộc sống hiện đại, tự do cá nhân luôn được tôn trọng. Với lại tôi làm việc cho người nước ngoài nên việc xin nghỉ làm không có gì là khó khăn và việc tôi biến mất khỏi cơ quan 1 năm thì cũng là chuyện bình thường không ai để ý. Chồng tôi ngoài có cổ phần trong công ty gia đình với anh trai, và điều hành chung với anh ra, cũng buộc phải xin nghỉ việc ở cơ quan nhà nước và đầu quân thêm cho một công ty nước ngoài vì vợ chồng tôi không thể sinh con chui hay khai man giấy tờ vì luật pháp ở Việt Nam chưa cho phép mang thai hộ. Đây chỉ là thỏa thuận trong nội tình gia đình với nhau. Việc sinh con lần thứ 4 nếu ở trong cơ quan nhà nước thì sẽ bị kỷ luật nghiêm nhưng hai vợ chồng tôi đã xin nghỉ cơ quan nhà nước, ra ngoài lao động tự do thì cùng lắm là bị chính quyền địa phương khiển trách vì vi phạm kế hoạch hóa gia đình. Sau khi sinh con xong, vợ chồng tôi sẽ làm thủ tục để cho hai anh chị ruột nhận cháu làm con nuôi do gia đình hiếm muộn. Vợ chồng tôi sẽ ký vào thủ tục cho con nuôi và đồng ý để hai bác làm giấy khai sinh cho em bé có bố và mẹ chính là hai bác cả theo đúng pháp luật.

     

    Cuộc đời thật ít ai ngờ được. Con cái đúng là chỉ có trời tính, trời cho chứ không có ông bố bà mẹ nào muốn mà được. Tôi mang song sinh cùng lúc hai bé trai từ trứng của tôi và tinh trùng của anh chồng tôi. Cả nhà tôi sung sướng như bắt được một kho vàng. Tôi được chiều chuộng như một bà hoàng còn cả gia đình tôi thì vây xung quanh với một niềm hạnh phúc tột cùng. Bố mẹ chồng tôi đi chùa đi chiền nhiều, thỉnh phật Quan Thế Âm Bồ Tát về thờ phụng. Bố mẹ chồng tôi cũng về quê mở cả đàn Dược sư để tạ ơn tổ tiên ông bà đã phù trì. 9 tháng mang thai hộ là 9 tháng tôi được sống trong sự bao bọc nhung lụa của cả đại gia đình. Bên nhà chồng tôi, họ hàng gần bên nội bên ngoại của bố mẹ chồng tôi đều được hoan hỉ thông báo niềm hạnh phúc lớn lao này. Thế nên cả 9 tháng trời mang thai nhà tôi nườm nượp khách khứa ra vào. Chị dâu tôi ở hẳn bên nhà tôi để chăm sóc tôi và đưa đón 3 đứa con tôi đi học, chăm sóc cơm nước cho chúng. Buổi tối cả đại gia đình quây quần ăn cơm ở ngay nhà bố mẹ chồng tôi. Từ ngày tôi mang song thai hai bé trai cho hai anh chị chồng, đại gia đình tôi ăn cơm chung, sinh hoạt chung và không khí lúc nào cũng vui như tết.

    9 tháng mang nặng rồi cũng trôi qua như một giấc chiêm bao. Bác sỹ khuyên tôi sinh mổ, và nên mổ sớm ở tuần thứ 37 vì tôi mang thai tới lần thứ 4 và mang thai song sinh. Thế nhưng linh cảm của tôi việc sinh nở sẽ dễ dàng vì tôi sinh 3 đứa con tôi trước đó sinh thường, rất nhanh và thuận lợi. Cả nhà tôi ai cũng khuyên tôi sinh mổ sớm cho chắc chắn nhưng tôi nhất quyết đợi việc sinh nở tự nhiên, với lại nếu em bé đủ tháng đủ ngày sinh ra sẽ cứng cáp hơn. Đúng như cơ địa của tôi đã mách bảo, tròn 39 tuần, tôi trở dạ và sinh thường hai bé trai khỏe mạnh, mỗi bé nặng 3 kg. Sau khi sinh thường, mọi thứ ổn định, 1 tuần sau tôi xuất viện trở về nhà. Các con tôi đã được chồng tôi và hai bác làm giấy tờ cho và nhận con nuôi và mang khai sinh bố mẹ là hai bác cả. Trong ngày đầu tiên tôi xuất viện trở về nhà, bố mẹ chồng tôi làm một bữa cỗ linh đình mời bố mẹ đẻ của tôi sang. Hai ông bà quyết định để bố mẹ tôi biết chuyện và trong bữa tiệc bố mẹ chồng tôi đã quỳ xuống trước mặt bố mẹ đẻ tôi để tạ ơn. Hai vợ chồng anh chị cũng quỳ xuống trước mặt bố mẹ đẻ của tôi để tạ ơn trong những giọt nước mắt hạnh phúc rơi như mưa. Bố mẹ tôi ngạc nhiên đến tột cùng nhưng cũng rơi lệ trước tình cảm và hoàn cảnh của ông bà thông gia. Cả hai gia đình quây quần bên tôi, bên hai đứa trẻ kháu khỉnh mà khóc cho thỏa hạnh phúc. Cũng trong bữa cơm tạ ơn thiêng liêng ấy, bố mẹ chồng tôi, anh chị chồng tôi đã xin phép tôi để anh chị được chăm sóc cháu từ đây đúng như thỏa ước. Và cũng để tránh cho tôi có cảm giác quyến luyến với hai đứa trẻ, gia đình chồng tôi xin cho hai cháu ăn sữa ngoài để dứt hẳn cảm giác sinh nở trong tôi.

    Bố mẹ chồng tôi và anh chị chồng tôi đã thuê hẳn cho tôi một giúp việc trẻ khỏe để chăm sóc tôi trong tháng ở cữ và đưa đón các con tôi đi học cũng như giúp việc nhà. Tôi không phải lo nghĩ về tiền bạc thuê trả người giúp việc. Hai bác tình nguyện xin phép vợ chồng tôi được hỗ trợ tiền học của cả 3 con tôi ở trường. Gia đình bố mẹ chồng tôi và hai anh chị đều khá giả, có công ty gia đình nên chuyện tiền bạc không là vấn đề lớn. Hai anh chị cũng đã mua một căn hộ ở một trung tâm thương mại lớn và sẽ chuyển về đó sống nuôi dạy hai đứa con. Lúc nào các con lớn, trưởng thành rồi thì sẽ tính toán hoặc là quay về ở cùng bố mẹ chồng tôi, hoặc là nhường lại toàn bộ nhà cửa đất đai của bố mẹ chồng tôi hiện đang ở cho vợ chồng tôi chăm sóc cai quản. Nhà có hai anh em trai nên ai ở với bố mẹ cũng không có vấn đề gì lớn. Nhưng trong sâu xa, vợ chồng tôi, cũng như bố mẹ và anh chị chồng tôi dù không nói ra, không ai đả động tới nhưng tất cả đều ngầm hiểu rằng, hai anh chị và bố mẹ chồng tôi lo xa, sợ tôi ở gần hai bé tôi mang nặng đẻ đau từ trứng của mình, tôi nảy sinh tình cảm sâu nặng rồi sau này lại khó xử. Nhất là trong khi tôi chỉ sinh được 3 đứa con gái, giờ sinh được 2 con trai thì lại phải coi như không phải con của mình. Cả nhà chồng sợ tôi suy nghĩ linh tinh rồi lại rắc rối nên đã bàn tính cho hai bác ở riêng ra xa, tách biệt hẳn đi, thi thoảng ngày lễ tết mới gặp nhau thì mọi việc sẽ được thời gian sắp xếp ổn thỏa hơn...

    (còn nữa)

    (Một người xin được giấu tên ở Hà Nội)

    LỜI BBT

    Độc giả  thân mến! Tất cả những gì chị Y tâm sự cho chúng tôi nghe là rất thật. Sau khi phần một của câu chuyện lên báo, chị Y có đến tìm gặp chúng tôi và chị rất lo lắng không biết gia đình của chị khi đọc được câu chuyện riêng tư này có phản đối gì không. Tất nhiên, một số thông tin cá nhân về hoàn cảnh gia đình, chỗ ở của chị chúng tôi đã thay đổi để tránh cho chị Y những phiền phức. Song chúng tôi tin rằng, kể cả độc giả hay là gia đình bên nhà chồng của chị Y có đọc được những tâm sự đầy nhân văn từ tâm can của một người mẹ có con trai nhưng chỉ được nhận con là cháu như chị Y sẽ hiểu và thông cảm với chị Y hơn. Và cũng sẽ có cái nhìn độ lượng với chị Y hơn nhiều. Thưa độc giả. Tâm nguyện của chị Y khi đến với chuyên mục “Những chuyện khó tin nhưng có thật” của báo ANTG cuối tháng là để chia sẻ và nhận được những lời khuyên từ độc giả để giúp chị Y thoát ra khỏi tâm trạng luẩn quẩn dày vò này, để sống một cuộc sống hạnh phúc hơn như tấm lòng nhân hậu cùng với trái tim rộng ấm nhiều hy sinh của chị Y đáng được hưởng ở cuộc đời này. Nếu không có lòng từ bi, sự hy sinh vì người khác mà ở đây là cụ thể từ gia đình nhà chồng chị, thì chị Y không thể làm được những điều lớn lao và kỳ diệu như đã từng làm. Một điều nữa cần đặt ra trong câu chuyện dài này là hai đứa trẻ kia có nên biết sự thật mẹ đẻ của chúng là ai không? Bố mẹ chồng chị Y, hai vợ chồng anh trai nhà chị Y có nên nói rõ sự thật và hoàn cảnh để cho các con hiểu gốc gác và thông cảm với quyết định của người lớn. Vấn đề này có vi phạm đạo đức không, chúng tôi xin được dư luận rộng đường vào cuộc để có một giải pháp ổn thỏa hơn cho chị Y và gia đình chị Y thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của tâm trạng. Để rõ hơn, mời độc giả theo dõi phần cuối của câu chuyện ở số báo tiếp theo.





                               *****************************************

                                      Phần 3


    Kính thưa quý báo!

    Nếu như 9 tháng mang thai tôi được sống trong một sự quan tâm chăm sóc kỹ lưỡng và chu đáo của cả đại gia đình thì những ngày tháng sau sinh tôi rơi vào hụt hẫng trầm trọng bởi tôi phải chia tay với hai con, chia tay với cảm giác mình là trung tâm của vũ trụ khi những người thân xung quanh xúm vào chăm sóc chiều chuộng. Làm xong phận sự cao cả, trao lại hai đứa trẻ cho anh chị chồng, cuộc sống của tôi lại trở về trật tự như cũ trước đây. Vậy mà sao tôi không quen được, cứ bần thần, hốt hoảng như vừa đánh mất một cái gì đó.

    Bố mẹ chồng tôi là những người có hiểu biết, nên rất tâm lý. Từ ngày tôi sinh hai bé trai nối dõi tông đường cho dòng họ Trương, cả hai ông bà rất phấn khởi và chăm sóc tôi cùng các con tôi nhiều hơn. Ông bà chiều các con tôi vô cùng, cho thêm tiền để các cháu ăn học và càng tình cảm hơn với con dâu. Mẹ chồng tôi trong những lần tạt qua tạt lại thăm tôi, nói chuyện với tôi mà nước mắt lại rơi. Bà bảo: “Mẹ không sinh không đẻ mà ông trời tổ tiên cho mẹ được cô con dâu hiếu thuận như con thật không có của nả nào quý giá hơn. Mẹ thương con quý con còn hơn cả hai thằng con trai của mẹ. Kiếp này, đời này bố mẹ, dòng họ Trương chịu ơn con nhiều lắm, không biết tạ ơn đâu cho hết. Bố mẹ chồng tôi cũng thường xuyên sang thăm bố mẹ đẻ của tôi vào các ngày lễ tết hơn, và bao giờ ông bà cũng nói với bố mẹ tôi câu nói cảm động từ đáy lòng ông bà rằng: “Tôi chịu ơn hai ông bà, tôi không sinh không đẻ, không nuôi mà ông bà cho tôi một cô con dâu hiếu thuận hy sinh vì gia đình nhà chồng thế này, tôi thật không biết tạ ơn ông bà đâu cho hết”. Bố mẹ đẻ tôi cũng mát lòng mát dạ, tâm sự với tôi rằng đời tôi thế là tròn trịa hạnh phúc. Cố gắng sống cho tốt mà giữ cái phúc phận này cho các con. Bố mẹ đẻ tôi cũng nhắc nhở tôi rằng tôi may mắn lắm mới được ở trong một gia đình nhà chồng tốt như vậy, thế nên những gì tôi làm cho họ cũng là bổn phận và trách nhiệm của một cô con dâu thôi, không có gì là quá lắm đâu mà nghĩ ngợi linh tinh đâm ra lẩn thẩn.

    Một tháng ở cữ trôi qua rất nhanh, không cho con bú, không phải chăm sóc trẻ sơ sinh nên tôi lại người và cũng phục hồi nhanh. Tôi tiếp tục đi làm, cuộc sống lại trở về phẳng lặng như mặt hồ sau những gợn sóng. Anh chị chồng tôi vẫn thường xuyên gọi điện cho vợ chồng tôi để cập nhật tin tức các cháu. Chỉ có điều, anh chị rất ít khi đưa các con về ông bà nội chơi hay sang thăm gia đình tôi. Mỗi khi có việc về nhà ông bà nội, thường thì có mỗi anh về vì chị bận hai cháu nhỏ. Vợ chồng tôi đều hiểu, hai đứa nhỏ chưa tròn 1 tuổi, anh chị hạn chế đi lại. Và trong sâu xa thì cả tôi và chồng tôi đều hiểu anh chị muốn tôi có thời gian để quên hẳn đi việc sinh nở cũng như cảm giác mất con khi mang nặng đẻ đau nhưng lại không được nuôi dưỡng và không được xem là con của mình. Anh chị muốn cho tôi cân bằng được trạng thái cảm xúc thì sẽ tốt cho tất cả.

    Khi hai con trai được 1 tuổi, anh chị đưa về nhà ông bà nội và làm lễ thôi nôi rất to mời cả họ hàng gần ở bên nội ngoại của bố mẹ chồng tôi. Sinh nhật 1 tuổi cũng là lễ cúng tạ ơn bà mụ, tạ ơn tổ tiên. Cả gia đình tôi lại vui như tết. Tất cả quây quần bên hai đứa trẻ bụ bẫm và xinh xắn, trộm vía trong đó một thằng cu anh giống anh trai chồng tôi như lột và một cu em lại giống tôi như đúc. Tạo hóa thật trung thực và cũng thật oái oăm. Tất nhiên rất tế nhị nên ai cũng bảo hai đứa trẻ giống bố như đúc và xúm xít hỏi han anh chị chồng tôi. Có thể họ buộc phải quên đi gốc gác của hai đứa trẻ và việc tôi cho trứng, mang thai sinh nở hộ. Có thể ai cũng cho rằng nên lờ đi vai trò của tôi trong việc này càng sớm càng tốt cho tất cả.  Có những việc chỉ nên biết mà không nên nhắc lại hay đào xới thêm bất kỳ một lần thứ hai nào nữa. Tôi dẫu biết trước sẽ là vậy nhưng khi đối diện với sự thật này thì lòng tôi lại xao xác nỗi buồn tủi. Lạ thế!

    Nhất là khi đến bên hai đứa trẻ giờ đã lẫm chẫm biết đi, nhìn gương mặt hai đứa con tôi kháu khỉnh bụ bẫm vừa giống bên nội, vừa giống tôi, ngực tôi như bị ai đó bóp nghẹt se thắt. Tôi chỉ chực ôm chầm lấy hai đứa trẻ, tự dưng nước mắt ở đâu trào ra. Hai đứa trẻ nhìn thấy tôi, sợ hãi quay đi vì chưa quen gặp người lạ. Cả hai đứa trẻ lao về phía chị dâu tôi đang đứng gần đấy với gương mặt đang căng thẳng khó xử. Hai đứa nhỏ miệng bập bẹ: Mẹ! Mẹ! và ôm chầm lấy chị dâu tôi. Khi đã ở yên trong vòng tay mẹ của chúng, hai đứa trẻ mới tò mò ngoảnh mặt ra nhìn tôi chăm chú dò xét. Ôi trẻ con, ai nuôi chúng từ khi lọt lòng thì nghiễm nhiên đó là mẹ của chúng. Những đứa trẻ vô tư lự và trong veo như những giọt sương trời chắt lọc từ muôn vàn khổ đau, cực nhọc, vất vả và gian nan của những đấng sinh thành và dưỡng dục. Sau phút bối rối, chị dâu tôi mang hai đứa trẻ đến bên tôi và gọi chồng tôi tới. Chị dâu tôi chỉ vào vợ chồng tôi và nói với hai đứa trẻ đang bám chặt lấy mẹ: “Nào, hai con ngoan của mẹ, đây là cô chú ruột của con đây, chú X là em trai của bố con, cô Y là vợ chú X, cô chú là bố mẹ đỡ đầu của các con đấy. Từ này các con gọi cô chú là bố mẹ đỡ đầu của các con nhé. Ông bà nội từ đâu chạy tới và bế thốc một đứa lên tay. Mẹ chồng tôi phụ họa: “Đúng rồi, là cô chú nhưng các cháu cứ gọi là bố mẹ đỡ đầu cũng được, phải đấy! Gọi thế càng tình cảm mà đúng cô chú là bố mẹ đỡ đầu của các cháu thật mà”… Mọi người ùa tới hỏi han xoa đầu hai đứa nhỏ kéo chúng tôi vào những cuốn hút của khách khứa chúc tụng. Tôi cảm giác được an ủi đôi phần nhưng thật lạ, có một nỗi buồn thương dâng lên trong lòng. Một chút tủi thân len lỏi khiến cho tôi gượng gạo với niềm vui tột cùng của cả nhà lúc này. Ba đứa con tôi vui như tết xúm xít quanh hai em bé thi nhau gọi anh; gọi anh theo vai vế thứ tự của gia đình càng làm cho tôi nhói lòng hơn.

    Cảm xúc con người thật là khó nói, khó lý giải, khó điều khiển. Tôi biết tôi cần phải quên đi cảm giác 9 tháng mang nặng đẻ đau. Tôi phải quên đi những quả trứng thành quả của mình. Chính tôi đã chấp nhận giúp anh chị ruột của chồng tôi, cũng là giúp gia đình tôi, tại sao tôi phải lăn tăn… Sau đêm đó, chồng tôi ôm tôi thủ thỉ. “Số phận thật may mắn với gia đình anh. Anh cảm ơn em nhiều. Anh biết tâm trạng của em lúc này nhưng em cần phải rõ ràng, mạch lạc trong suy nghĩ, cư xử. Quan trọng nhất là em không được để cho em cảm thấy lăn tăn hay thương tổn. Anh hiểu tâm lý của một người mẹ, người phụ nữ. Nhưng em hãy nhìn 3 đứa con thiên thần của em. Anh luôn cảm thấy đủ đầy hạnh phúc với 3 đứa con em đã sinh cho anh. Giờ đây, em đã mang đến cho gia đình anh trai anh một kho báu vô giá. Hãy để họ bình an với hạnh phúc của họ em ạ. Chúng ta đều là một gia đình, hạnh phúc của anh chị cũng chính là của chúng mình và ngược lại. Em cần phải quên đi, xóa khỏi trí nhớ những việc cần quên”. Chồng tôi nói đúng, tất cả mọi người đều đúng, chỉ có tôi là ngược lòng mình. Tôi cần phải quên đi thật nhanh, dứt điểm những thứ cần phải quên. Nhưng máu mủ… trực giác và những sợi dây vô hình của tình mẫu tử cứ dội về quay quắt mỗi lần lễ tết giỗ chạp cả gia đình chúng tôi lại quây quần bên nhau, và tôi lại đối diện với hai đứa con bằng xương bằng thịt của tôi mà giờ chúng gọi tôi bằng cô và tôi phải xem chúng là cháu.

    Có ai hiểu cho nỗi lòng của tôi không? Có ai hiểu được những tâm trạng dày vò giằng xé trong tôi không? Nhất là mỗi khi trở về bên ngoại, bố mẹ tôi lại chép miệng: “Giá như con đẻ được 2 gái 1 trai và mang hộ cho hai bác một trai một gái thì phải có hoàn hảo hơn không. Ông trời thật oái oăm”. Mẹ tôi than vô tư thôi nhưng lòng tôi lại nhói lên một cảm giác hụt hẫng đau khổ. Nhiều khi tôi gào thét lên với chính mình, tại sao tôi lại như vậy, tại sao tôi lại tham lam ích kỷ, tôi lại điên điên khùng khùng khi cứ bám riết lấy ý nghĩ hai đứa con đó là con của tôi, của chính tôi và lẽ ra tôi phải sở hữu chúng khi bên cạnh tôi đã có 3 đứa con gái xinh như thiên thần rồi.

    Thưa các anh chị trong ban biên tập! Tôi đã đúng hay sai khi quyết định hiến trứng và mang thai hộ cho anh trai chồng tôi. Tôi đã sáng suốt hay mù quáng, hay không lường trước được những hệ lụy phức tạp khi góp phần sinh thành nên những đứa trẻ. Những đứa trẻ, những con người bằng xương bằng thịt với đầy đủ suy nghĩ, ý thức, quan điểm… Rồi sau này, chúng lớn lên, biết được sự thật tôi là mẹ đẻ của chúng, chúng sẽ suy nghĩ và phán xét mọi chuyện ra sao? Sẽ hạnh phúc hơn hiện tại hay đau khổ hơn hiện tại vì biết được gốc gác của mình ra đời từ nỗi bất hạnh của bố mẹ. Đó là mẹ nuôi đã không thể sinh nở được nên bố phải xin trứng của em dâu của bố để sinh ra chúng? Tất nhiên không ai có quyền lựa chọn đấng sinh thành, không một đứa trẻ nào có thể lựa chọn được hoàn cảnh, bố mẹ để sinh ra. Nhưng khi chúng lớn lên, trưởng thành, chúng có quyền phán xét tất cả những người lớn. Có thể trong trường hợp của tôi, chúng chấp nhận và vẫn cảm thấy đủ đầy hạnh phúc, nhưng cũng có thể đó sẽ là một cú sốc lớn, một vết xước trong tâm hồn, một câu hỏi lớn không bao giờ có lời giải đáp. Tại sao người lớn lại có thể lấy những đứa trẻ, hay lấy sinh mạng của những đứa trẻ, của những con người để đắp đổi hạnh phúc cho nhau. Tại sao người lớn lại có quyền làm vậy mà không quan tâm hay lường trước được những hệ lụy sau đó.

     

    Trong hoàn cảnh của tôi bây giờ, tôi không thể mang những nỗi lòng của mình ra để tâm sự với bố mẹ chồng, hay anh chị chồng, càng không thể với bố mẹ tôi hay chồng tôi. Tất cả là do tôi tự nguyện. Vậy tôi còn kêu ca nỗi gì, còn day dứt nỗi gì. Tôi chỉ chua xót thừa nhận một điều, cuộc sống của tôi không bình yên như trước nữa. Tôi không còn cảm thấy đủ đầy hạnh phúc và lúc nào cũng bình thản, tự tin, ăm ắp niềm vui trong khi đại gia đình tôi thì đang viên mãn hạnh phúc kể từ ngày có hai cháu trai đích tôn nối dõi tông đường. Cuộc đời nhiều khi nghịch lý làm vậy. Tôi mang cho người khác hạnh phúc để mình được hạnh phúc hơn, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Sau khi mang đến hạnh phúc cho người khác, tôi lại thấy mình gần hơn với nỗi bất hạnh… Tôi làm sao thế này chứ? Ai đó hãy nói cho tôi biết tôi phải làm gì với tâm trạng ngược lòng này?

    (Một người xin được giấu tên ở Hà Nội)

    LỜI BBT

    Chị Y thân mến! Trước khi rộng đường dư luận với các ý kiến của độc giả gửi về góp ý cho hoàn cảnh và tâm trạng của chị trong câu chuyện éo le trên. BBT chúng tôi xin được có vài lời chia sẻ với chị như thế này. Chị Y ạ, đọc hết câu chuyện của chị, nhất là những dòng tâm sự cuối bức thư gửi cho chúng tôi, chúng tôi hiểu rằng, mọi lời khuyên, mọi phân tích đúng sai với chị lúc này là thừa, là vô nghĩa. Bởi hơn ai hết qua bức thư chị viết, qua những tiếp xúc tìm hiểu, chúng tôi thấy chị là một người phụ nữ sâu sắc. Chị suy nghĩ các vấn đề của chị rất sâu, và chị cũng đã tự trả lời cho chính câu chuyện của chị rằng: “Cuộc đời nhiều khi nghịch lý làm vậy. Tôi mang cho người khác hạnh phúc để mình càng được hạnh phúc hơn, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Sau khi mang đến hạnh phúc cho người khác, tôi lại thấy mình gần hơn với nỗi bất hạnh…”. Tất nhiên không ai có quyền lựa chọn đấng sinh thành, không một đứa trẻ nào có thể lựa chọn được hoàn cảnh, bố mẹ để sinh ra. Nhưng khi chúng lớn lên, trưởng thành, chúng có quyền phán xét tất cả những người lớn. Có thể trong trường hợp của tôi, chúng chấp nhận và vẫn cảm thấy đủ đầy hạnh phúc nhưng cũng có thể đó sẽ là một cú sốc lớn, một vết xước trong tâm hồn, một câu hỏi lớn không bao giờ có lời giải đáp. Tại sao người lớn lại có thể lấy những đứa trẻ, hay lấy sinh mạng của những đứa trẻ, của những con người để đắp đổi hạnh phúc cho nhau. Tại sao người lớn lại có quyền làm vậy mà không quan tâm hay lường trước được những hệ lụy sau đó”.

    Lời khuyên chúng tôi có thể cho chị lúc này là chị hãy bình tâm, hãy vượt qua nỗi dày vò, vượt qua những mâu thuẫn của chính chị đã làm cho chị rơi vào cái vòng xoáy luẩn quẩn vô nghĩa mà không thoát ra được. Chị hãy nghĩ đến 3 đứa con của chị, mà chính xác hơn là 5 đứa con của chị đang rất cần sự chăm sóc yêu thương của đại gia đình chị. Năm đứa con của chị, dù danh chính hay không danh chính thì đều mang dòng họ Trương, đều là ruột thịt của đại gia đình chị. Sau này lớn lên, biết chuyện chúng sẽ càng trân trọng và tôn thờ mẹ hơn gấp bội phần vì chúng đang có một người mẹ vĩ đại. Gia đình chồng chị có một cô con dâu vĩ đại, chồng chị có một người vợ vĩ đại và đó là hạnh phúc lớn nhất, phúc phận lớn nhất của chị. Chị chính là thiên sứ mang lại niềm hạnh phúc viên mãn nhất cho gia đình, họ tộc chồng chị và cho chính chị. Tại sao không tận hưởng vinh hạnh đó lại đi suy nghĩ đào xới mọi việc cho rối tung lên.

    Kính chúc chị và đại gia đình an vui, hạnh phúc



                              Nguồn: báo An Ninh Thế Giới - cand.com


    Nhắn tin cho tác giả
    Đại Từ Tin Tức @ 21:41 17/08/2014
    Số lượt xem: 1393
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Video-Clip-Phim

    Lịch phát sóng TV

    Thời tiết Thái Nguyên